SO SÁNH HIỆU QUẢ CỦA MÔ HÌNH FRAX VÀ MÔ HÌNH GARVAN TRONG ĐÁNH GIÁ NGUY CƠ GÃY XƯƠNG Ở PHỤ NỮ MÃN KINH MẮC ĐÁI THÁO ĐƯỜNG TYPE 2
Nội dung chính của bài viết
Tóm tắt
Mục tiêu: Khảo sát tỷ lệ gãy xương do loãng xương và so sánh giá trị phân biệt của mô hình FRAX và GARVAN trong đánh giá nguy cơ gãy xương ở phụ nữ mãn kinh mắc đái tháo đường type 2 tại Việt Nam.
Phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang mô tả trên 94 phụ nữ mãn kinh mắc đái tháo đường type 2 đến khám tại các khoa Nội tiết, Cơ xương khớp và Chấn thương chỉnh hình, Bệnh viện Nguyễn Tri Phương từ tháng 8/2025 đến tháng 1/2026.
Tuổi trung vị của nhóm đối tượng nghiên cứu là 71 tuổi.
Kết quả: Tuổi trung vị của nhóm đối tượng nghiên cứu là 71 [68-75]. Tỷ lệ gãy xương hiện tại là 22,3%. Tỷ lệ loãng xương là 89,1% (53,2% tại cột sống thắt lưng và 63,8% tại cổ xương đùi). Diện tích dưới đường cong của mô hình GARVAN cao hơn FRAX ở cả hai chỉ số: nguy cơ gãy xương chung 10 năm (0,789 so với 0,742) và nguy cơ gãy xương hông 10 năm (0,759 so với 0,713), tuy nhiên sự khác biệt không có ý nghĩa thống kê (p DeLong > 0,05).
Kết luận: Phụ nữ mãn kinh mắc đái tháo đường type 2 có tỷ lệ gãy xương do loãng xương khá phổ biến. Cả hai mô hình FRAX và GARVAN đều cho thấy hiệu năng phân loại tương đương nhau và có khả năng nhận diện các trường hợp gãy xương hiện tại trong nhóm đối tượng nghiên cứu.
Chi tiết bài viết
Từ khóa
Gãy xương do loãng xương, đái tháo đường type 2, phụ nữ mãn kinh, FRAX, GARVAN.
Tài liệu tham khảo
[2] Oulkadi L et al. Prevalence of osteoporosis and osteoporotic fractures in postmenopausal women with type 2 diabetes mellitus. Beyond Rheumatology, 2021, 3: 71. doi: 10.4081/br.2021.71
[3] Raska I et al. Prevalence and Risk Factors of Osteoporosis in Postmenopausal Women with Type 2 Diabetes Mellitus. Cent Eur J Public Health, 2017, 25 (1): 3-10. doi: 10.21101/cejph.a4717
[4] Viegas M et al. Prevalence of osteoporosis and vertebral fractures in postmenopausal women with type 2 diabetes mellitus and their relationship with duration of the disease and chronic complications. Journal of Diabetes and its Complications, 2011, 25 (4): 216-221.
[5] Hygum K et al. Mechanisms in endocrinology: Diabetes mellitus, a state of low bone turnover - a systematic review and meta-analysis. Eur J Endocrinol, 2017, 176 (3): R137-R157. doi: 10.1530/EJE-16-0652
[6] Agarwal A et al. Performance of the GARVAN fracture risk calculator in individuals with diabetes: a registry-based cohort study. Calcif Tissue Int, 2022, 110 (6): 658-665. doi: 10.1007/s00223-021-00941-1
[7] Trương Đình Cẩm. Liên quan giữa mật độ xương và nguy cơ gãy xương với một số đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng ở bệnh nhân đái tháo đường type 2. Tạp chí Y Dược lâm sàng 108, 2020, 15 (3): 57-64.
[8] Borgström F et al. Fragility fractures in Europe: burden, management and opportunities. Archives of osteoporosis, 2020, 15 (1): 59. doi: 10.1007/s11657-020-0706-y
[9] Baczyk G et al. Multifactorial analysis of risk factors for reduced bone mineral density among postmenopausal women. Arch Med Sci, 2012, 8 (2): 332-41. doi: 10.5114/aoms.2012.28562
[10] Nguyen V.T et al. Individualized fracture risk assessment: progresses and challenges. Curr Opin Rheumatol, 2013, 25 (4): 532-41. doi: 10.1097/BOR.0b013e328361ff8c
[11] Bonaccorsi G et al. Fracture risk assessment in postmenopausal women with diabetes: comparison between DeFRA and FRAX tools. Gynecol Endocrinol, 2018; 34 (5): 404-408. doi: 10.1080/09513590.2017.1407308
[12] Farooqui K.J et al. Type 2 diabetes and bone fragility - an under-recognized association. Diabetes Metab Syndr, 2021, 15 (3): 927-935. doi: 10.1016/j.dsx.2021.04.017
[13] Ohira M et al. Fracture risk assessment tool may not indicate bone fragility in women with type 2 diabetes. Am J Med Sci, 2020, 360 (5): 552-559. doi: 10.1016/j.amjms.2020.04.002
[14] van Geel T.A et al. The utility of absolute risk prediction using FRAX(R) and GARVAN fracture risk calculator in daily practice. Maturitas, 2014, 77 (2): 174-9. doi: 10.1016/j.maturitas.2013.10.021