TÍNH GIÁ TRỊ VÀ ĐỘ TIN CẬY CỦA LƯỢNG GIÁ QUÁ TRÌNH CỦA NGƯỜI BỆNH CHUẨN CHO SINH VIÊN Y NĂM HAI VỀ KỸ NĂNG GIAO TIẾP

Cao Thị Ngọc Bích1, Bùi Phan Quỳnh Phương1, Trịnh Trung Tiến1, Nguyễn Minh Luân1, Trần Tú Trinh1, Nguyễn Thị Lan Anh1, Nguyễn Thị Kiều Trang1, Nguyễn Anh Duy1, Châu Thị Kiều Chinh1, Nguyễn Thị Thanh Thanh1
1 Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Mục tiêu: Xác định tính giá trị và độ tin cậy của người bệnh chuẩn trong lượng giá quá trình kỹ năng giao tiếp cho SV y Việt Đức năm hai Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch.


Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang mô tả thực hiện trên 50 sinh viên y Việt Đức năm hai, 5 người bệnh chuẩn và 2 giảng viên tại Trung tâm Kỹ năng và Sáng tạo Mô phỏng Lâm sàng, Trường Đại học Y khoa Phạm Ngọc Thạch, từ tháng 6/2025 đến 6/2026. Người bệnh chuẩn và giảng viên đánh giá độc lập kỹ năng giao tiếp của sinh viên qua tình huống “đau bụng” bằng bảng kiểm đã thẩm định giá trị nội dung bởi 6 chuyên gia (CVI = 0,96, CVR = 0,92). Tính giá trị xác định bằng hệ số tương quan Spearman và kiểm định Mann-Whitney U. Độ tin cậy liên giám khảo được đánh giá bằng hệ số tương quan Inter-RR và nội giám khảo là Intra-RR.


Kết quả: Điểm đánh giá của người bệnh chuẩn tương quan mạnh với giảng viên trong các kỹ năng giao tiếp (r = 0,7-1,0; p < 0,01). Không có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về điểm trung bình giữa người bệnh chuẩn và giảng viên (p > 0,05). Độ tin cậy liên giám khảo giữa giảng viên và người bệnh chuẩn đạt mức trung bình đến rất tốt (Inter-RR = 0,57-0,91). Độ tin cậy nội giám khảo của người bệnh chuẩn sau 4 tuần đạt mức tốt trở lên (Intra-RR = 0,72-0,95).


Kết luận: Người bệnh chuẩn là công cụ đánh giá có tính giá trị và độ tin cậy cao phù hợp cho lượng giá quá trình kỹ năng giao tiếp sinh viên y Việt Đức năm hai.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

[1] Shirazi M, Labaf A, Monjazebi F et al. Assessing medical students’ communication skills by the use of standardized patients: emphasizing standardized patients’ quality assurance. Acad Psychiatry, 2014, 38 (3): 354-360. doi: 10.1007/s40596-014-0066-2.
[2] Bolstad A.L, Sørlie V, Berntsen K et al. Reliability of standardized patients used in a communication study on international nurses in the United States of America. Nurs Health Sci, 2012, 14 (1): 67-73. doi: 10.1111/j.1442-2018.2011.00667.x.
[3] Talwalkar J.S, Murtha T.D, Prozora S, Fortin A.H, Morrison L.J, Ellman M.S. Assessing advanced communication skills via objective structured clinical examination: a comparison of faculty versus self, peer, and standardized patient assessors. Teaching and Learning in Medicine, 2020, 32 (3): 294-307. doi: 10.1080/10401334.2019.1704763.
[4] Bui T.H, Nguyen T.H.H, Tran T.D, Hoang V.L. Communication skills in standardized patient and peer assessment: a cross-sectional study. Journal of Nursing Science, 2025, 8 (1): 154-162. doi: 10.54436/jns.2025.01.887.
[5] Yusoff M.S.B. ABC of content validation and content validity index calculation. Education in Medicine Journal, 2019, 11 (2): 49-54. doi: 10.21315/eimj2019.11.2.6.
[6] Landis J.R, Koch G.G. The measurement of observer agreement for categorical data. Biometrics, 1977, 33 (1): 159-174. doi: 10.2307/2529310.
[7] Zanten V.M, Boulet J.R, McKinley D. Using standardized patients to assess the interpersonal skills of physicians: six years’ experience with a high-stakes certification examination. Health Commun, 2007, 22 (3): 195-205.
[8] Cahyono B.D, Zuhroidah I, Sujarwadi M. Effectiveness of standardized patients and role play simulation methods in improving self-confidence and therapeutic communication skills of nursing students. Nurse and Health Jurnal Keperawatan, 2020, 9 (1): 9-15.