KHẢO SÁT MỐI LIÊN QUAN GIỮA THỪA CÂN-BÉO PHÌ VÀ KHÁNG INSULIN Ở BỆNH NHÂN HỘI CHỨNG MẠCH VÀNH CẤP

Nguyễn Ngọc Minh Thư1,2, Bùi Thế Dũng1,3, Lâm Vĩnh Niên1,3, Nguyễn Chí Thanh2
1 Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh
2 Trường Đại học Quốc tế Hồng Bàng
3 Bệnh viện Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Mục tiêu: Nghiên cứu này nhằm đánh giá mối liên quan giữa thừa cân-béo phì và kháng insulin ở bệnh nhân hội chứng mạch vành cấp không đái tháo đường.


Phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang được thực hiện trên 126 bệnh nhân hội chứng mạch vành cấp không đái tháo đường điều trị tại Bệnh viện Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh từ tháng 6/2024 đến tháng 4/2025. Kháng insulin được đánh giá bằng chỉ số HOMA2-IR với ngưỡng ≥ 1,35. Tình trạng thừa cân-béo phì được phân loại dựa trên BMI, với điểm cắt ≥ 23 kg/m² theo khuyến cáo cho quần thể châu Á. Các yếu tố lâm sàng và sinh hóa được phân tích nhằm đánh giá mối liên quan với chỉ số HOMA2-IR.


Kết quả: Qua  khảo sát 126 bệnh nhân hội chứng mạch vành cấp không đái tháo đường, tỷ lệ thừa cân-béo phì (BMI ≥ 23 kg/m²) là 44,4%. Nhóm này có HOMA2-IR và insulin cao hơn, HOMA2-%S thấp hơn, kèm rối loạn lipid máu rõ rệt; BMI tương quan thuận với HOMA2-IR (r = 0,36; p < 0,001) và tương quan nghịch với HOMA2-%S (r = -0,34; p < 0,001). Trong hồi quy đa biến, BMI ≥ 23 kg/m² vẫn liên quan độc lập với tăng HOMA2-IR (β = 0,79; p = 0,012).


Kết luận: Ở bệnh nhân hội chứng mạch vành cấp không đái tháo đường, tình trạng thừa cân-béo phì (BMI ≥ 23 kg/m²) có mối liên quan thuận và độc lập với kháng insulin được đánh giá bằng mô hình HOMA2-IR. Kết quả này nhấn mạnh vai trò của thừa cân-béo phì trong rối loạn chuyển hóa sớm và gợi ý cần chú trọng đánh giá, kiểm soát cân nặng nhằm góp phần cải thiện tiên lượng ở nhóm bệnh nhân này.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

[1] Ray S, Bairagi A.K et al. A simple way to identify insulin resistance in non-diabetic acute coronary syndrome patients with impaired fasting glucose. Indian J Endocrinol Metab, 2012, 16 (Suppl 2): S460- S464. doi: 10.4103/2230-8210.104132
[2] Wallace T.M, Levy J.C, Matthews D.R. Use and abuse of HOMA modeling. Diabetes Care, 2004, 27 (6): 1487-95. doi: 10.2337/diacare.27.6.1487.
[3] WHO Expert Consultation. Appropriate body-mass index for Asian populations and its implications for policy and intervention strategies. Lancet, 2004, 363 (9403): 157-63. doi: 10.1016/S0140-6736(03)15268-3.
[4] de Carvalho C.A, de Almeida Fonseca F.C. et al. The association between cardiovascular risk factors and anthropometric obesity indicators in university students in São Luís in the State of Maranhão, Brazil. Ciência & Saúde Coletiva, 2015, 20 (2): 479-90. doi: 10.1590/1413-81232015202.02342014.
[5] Vu H.T.T, Pham H.M et al. Novel insights into clinical characteristics and in-hospital outcomes of patients undergoing percutaneous coronary intervention in Vietnam. Int J Cardiol Heart & Vasculature, 2020, 31: 100626. doi: 10.1016/j.ijcha.2020.100626.
[6] Nguyen T.V, Le D et al. Frailty in older patients with acute coronary syndrome in Vietnam. Clin Interv Aging, 2019, 14: 2213-22. doi: 10.2147/CIA.S234597.
[7] Banerjee R, Ray K et al. A study of insulin resistance and its clinico-metabolic associations among apparently healthy individuals attending a tertiary care hospital. Ann Med Health Sci Res, 2014, 4 (5): 823-8. doi: 10.4103/2141-9248.141572.
[8] Yusuf S, Hawken S et al. Effect of potentially modifiable risk factors associated with myocardial infarction in 52 countries (the INTERHEART study): case-control study. Lancet, 2004, 364 (9438): 937-52. doi: 10.1016/S0140-6736(04)17018-9.
[9] Alejandro E.U, Gregg B et al. Natural history of β-cell adaptation and failure in type 2 diabetes. Mol Aspects Med, 2015, 42: 19-41. doi: 10.1016/j.mam.2014.12.002.
[10] Yamada C, Moriyama K, Takahashi E. Association between insulin resistance and metabolic syndrome risk factors in Japanese. J Diabetes Investig, 2012, 3 (2): 185-190. doi: 10.1111/j.2040-1124.2011.00162.x.