HIỆU QUẢ GIẢI GIÃN CƠ BẰNG SUGAMMADEX LIỀU THẤP KẾT HỢP VỚI NEOSTIGMINE TRÊN BỆNH NHÂN PHẪU THUẬT Ổ BỤNG CÓ GÂY MÊ NỘI KHÍ QUẢN TẠI KHOA GÂY MÊ – HỒI SỨC, BỆNH VIỆN THANH NHÀN

Phan Thị Kim Huệ1, Nguyễn Tuấn Anh2
1 Khoa Gây mê – Hồi sức, Bệnh viện Thanh Nhàn
2 2.Khoa Hồi sức tích cực, Bệnh viện Lão Khoa Trung Ương

Nội dung chính của bài viết

Tóm tắt

Mục tiêu: Tồn dư giãn cơ (TDGC) là một biến chứng phổ biến sau phẫu thuật và ảnh hưởng đến sự an toàn của bệnh nhân, nghiên cứu nhằm Đánh giá kết quả giải giãn cơ sau phẫu thuật ổ bụng của sugammadex liều thấp kết hợp với neostigmine tại khoa Gây mê – Hồi sức, Bệnh viện Thanh Nhàn. Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu mô tả cắt ngang, theo dõi dọc đáp ứng ở các bệnh nhân phẫu thuật ổ bụng theo chương trình gây mê nội khí quản và được giải giãn cơ bằng sugammadex liều thấp kết hợp với neostigmine tại khoa Gây mê – Hồi sức, Bệnh viện Thanh Nhàn từ tháng 05/2025 đến tháng 09/2025. Kết quả: Nghiên  cứu tiến hành trên 30 bệnh nhân được gây mê nội khí quản và giải giãn cơ bằng sugammadex liều thấp kết hợp với neostigmine với tỷ lệ nữ giới cao gần gấp 2 lần nam giới, với độ tuổi trung bình 51,07 ± 9,7 tuổi, BMI trung bình 22 ± 1,57 kg/m2. Các phẫu thuật chủ yếu là phẫu thuật u xơ tử cung và u đại trực tràng với 33,3% với thời gian trung bình là 119 ± 35 phút. Điểm TOF cải thiện sau từng thời điểm nghiên cứu, trong đó: 46,6% bệnh nhân đạt TOF > 0,7 sau 2 phút, 96,7% đạt TOF >70% sau 4 phút, 100% bệnh nhân đạt TOF > 0,7 sau 8 phút, tương tự với TOF > 0,9, có 66,7% bệnh nhân đạt TOF > 0,9 sau 4 phút, 96,7% đạt TOF > 0,9 sau 6 phút, 100% bệnh nhân đạt TOF > 0,9 sau 12 phút. Với rút ống nội khí quản, 50% bệnh nhân nhóm được rút ống nội khí quản sau 7 phút , 86,7% rút ống nội khí quản sau 9 phút, 100% bệnh nhân rút nội khí quản sau 16 phút. Kết luận: Việc kết hợp sugammdex 1mg/kg kết hợp neostigmin 20 µg/kg, atropin 15 µg/kg cho thấy hiệu quả giải giãn cơ tương đối tốt với thời gian đạt TOF > 90% là tương đối ngắn.

Chi tiết bài viết

Tài liệu tham khảo

1. Murphy G.S., Szokol J.W., Marymont J.H. et al. (2008). Residual Neuromuscular Blockade and Critical Respiratory Events in the Postanesthesia Care Unit. Anesthesia & Analgesia, 107(1), 130.
2. Naguib M., Kopman A.F., và Ensor J.E. (2007). Neuromuscular monitoring and postoperative residual curarisation: a meta-analysis. British Journal of Anaesthesia, 98(3), 302–316.
3. Tsur A. và Kalansky A. (2014). Hypersensitivity associated with sugammadex administration: a systematic review. Anaesthesia, 69(11), 1251–1257.
4. Yoo J.H., Kim S.I., Ok S.Y. et al. (2016). Suspected anaphylactic reaction associated with sugammadex: a case report. Korean J Anesthesiol, 69(4), 413–416.
5 .Cammu G., Kam P.J.D., Demeyer I. et al. (2008). Safety and tolerability of single intravenous doses of sugammadex administered simultaneously with rocuronium or vecuronium in healthy volunteers. British Journal of Anaesthesia, 100(3), 373–379.
6. Wierda J.M. và Proost J.H. (1995). Structure-pharmacodynamic-pharmacokinetic relationships of steroidal neuromuscular blocking agents. Eur J Anaesthesiol Suppl, 11, 45–54.