Mục tiêu: Phân tích mối liên quan giữa chỉ số triglycerid-glucose với một số đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng ở bệnh nhân đái tháo đường có biến chứng thận tại Bệnh viện Trung ương Thái Nguyên.
Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Mô tả cắt ngang trên 968 bệnh nhân đái tháo đường (BN ĐTĐ) type 2 gồm 329 BN ĐTĐ không có biến chứng thận và 639 BN ĐTĐ có biến chứng thận, đang điều trị ngoại trú tại Khoa Khám bệnh, Bệnh viện Trung ương Thái Nguyên.
Kết quả: Chỉ số triglycerid-glucose (TyG) trung bình ở nhóm BN ĐTĐ không có biến chứng thận là 8,71±0,46, ở nhóm BN ĐTĐ có biến chứng thận là 9,05±0,46. Nồng độ một số chỉ số khác gồm glucose, ure, creatinin, triglycerid ở nhóm BN ĐTĐ có biến chứng thận cao hơn có ý nghĩa so với nhóm BN ĐTĐ không có biến chứng thận. Có mối tương quan có ý nghĩa giữa chỉ số TyG với một số tuổi và một số chỉ số cận lâm sàng nhưng mức độ yếu hoặc rất yếu. TyG có mối tương quan nghịch, có ý nghĩa với MLCT (r=-0,3747). Chỉ số TyG có khả năng dự báo giảm chức năng thận ở điểm cắt tương ứng 8,90 diện tích dưới đường cong ROC là 0,6997 với độ nhạy, độ đặc hiệu lần lượt là 57,5% và 73,9%.
Kết luận: Chỉ số TyG có tương quan thuận mức độ yếu với tuổi (r=0,1636; p<0,05), nồng độ creatinin huyết tương (r=0,2124; p<0,05) và tương quan nghịch với MLCT (r=-0,3747; p<0,05). TyG có khả năng dự báo giảm chức năng thận ở điểm cắt tương ứng 8,90 diện tích dưới đường cong ROC là 0,6997 với độ nhạy, độ đặc hiệu lần lượt là 57,5% và 73,9%.