Đặt vấn đề: Đánh giá lão khoa toàn diện (Comprehensive Geriatric Assessment CGA) là công cụ quan trọng trong xác định các vấn đề tiềm ẩn ảnh hưởng đến điều trị ở người bệnh ung thư cao tuổi (NBUTCT). CGA giúp cá thể hóa kế hoạch hóa trị, giảm nguy cơ biến cố bất lợi, cải thiện tiên lượng. Tuy nhiên, việc triển khai CGA trong thực hành lâm sàng còn rất hạn chế.
Mục tiêu nghiên cứu: Đánh giá lão khoa toàn diện ở NBUTCT đang hóa trị ung thư và các yếu tố liên quan giữa các đặc điểm lão hóa với thay đổi phương thức hóa trị sau 3 tháng theo dõi.
Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu cắt ngang mô tả có theo dõi dọc tiến cứu trong 3 tháng, ở NBUTCT điều trị hóa trị (≥ 60 tuổi), tại khoa Hóa trị ung thư, Bệnh viện Đại học Y Dược Thành phố Hồ Chí Minh. Dùng kiểm định chi bình phương (hiệu chỉnh Fisher) để kiểm định sự liên quan giữa đặc điểm lão hóa, tình trạng bệnh lý với sự thay đổi phương thức hóa trị.
Kết quả: Nghiên cứu thu thập được 180 người cao tuổi, tuổi trung bình 66,38 ± 5,3 (60 – 88 tuổi). Tỷ lệ phụ thuộc ADL, IADL lần lượt 14,4% và 18,9%; số bệnh đồng mắc Charlson 4,76 ± 2,1; suy dinh dưỡng 65,6%; suy giảm nhận thức 11,7%; có nguy cơ trầm cảm 35%; đa thuốc 86,1%; có nguy cơ té ngã 6,7%. Tỉ lệ tăng cường độ hóa trị 4,0%, giảm cường độ hóa trị 8,3%, tỉ lệ ngừng hóa trị do tình trạng bệnh không cho phép, người bệnh tự ý bỏ trị 13,3%. Phụ thuộc ADL và nguy cơ té ngã có mối liên quan ở mức sát ngưỡng ý nghĩa thống kê với sự thay đổi phương thức hóa trị, với p lần lượt là 0,043 và 0,047.
Kết luận: Trong phân tích thăm dò, phụ thuộc ADL và nguy cơ té ngã ghi nhận mối liên quan với thay đổi phương thức hóa trị sau 3 tháng ở người bệnh ung thư cao tuổi đang hóa trị. Tuy nhiên, các kết quả này cần được xác nhận bằng các nghiên cứu có cỡ mẫu lớn hơn và phân tích đa biến.