Mục tiêu: Đánh giá mức độ chấp nhận và các yếu tố liên quan đến ý định và hành vi sử dụng mão thép không gỉ ở sinh viên răng hàm mặt theo mô hình chấp nhận công nghệ.
Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 372 sinh viên từ 10 cơ sở đào tạo răng hàm mặt tại Việt Nam. Bảng hỏi gồm 16 câu, đánh giá 5 khía cạnh: nhận thức tính hữu ích, nhận thức tính dễ sử dụng, thái độ, ý định và hành vi sử dụng.
Kết quả: Sinh viên đánh giá cao tính hữu ích của mão thép không gỉ (80,2 ± 15,5%) và có ý định sử dụng cao (80,9 ± 14,4%). Tuy nhiên, nhận thức tính dễ sử dụng (54,3 ± 22,0%) và hành vi sử dụng thực tế (49,2 ± 22,8%) còn hạn chế. Tổng điểm chấp nhận đạt 66,5 ± 12,2%, chủ yếu ở mức trung bình. Điểm chấp nhận khác biệt giữa các cơ sở đào tạo (p = 0,046). Trong mô hình hồi quy, ý định sử dụng liên quan rõ nhất với hành vi sử dụng (β = 0,19; p < 0,001), mô hình giải thích 46% biến thiên của hành vi.
Kết luận: Sinh viên có ý định sử dụng mão thép không gỉ cao nhưng thực hành còn hạn chế, do đó cần tăng cường trải nghiệm lâm sàng có hướng dẫn để thu hẹp khoảng cách này.