Mục tiêu: Khảo sát đặc điểm hình thái và mối liên quan giải phẫu giữa sụn sườn với động mạch ngực trong; Đánh giá tỷ lệ và đặc điểm vôi hóa sụn sườn trên xác người Việt Nam trưởng thành.
Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 10 xác tươi người Việt Nam được bảo quản lạnh tại Bộ môn Giải phẫu học, Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh.
Kết quả: Sụn sườn VII có chiều dài lớn nhất (trung bình 113,1-116,2 mm). Độ dày đạt giá trị lớn nhất tại sụn sườn VI (10,7 mm) và giảm dần về phía sụn sườn VIII. Động mạch ngực trong chạy sâu dưới các sụn I-VI và bắt đầu phân nhánh, chuyển hướng vào trong ở ngang mức sụn sườn VI trong 95% trường hợp. Tỉ lệ vôi hóa sụn sườn là 83%, trong đó vôi hóa ngoại vi chiếm ưu thế (30-80%) và mức độ vôi hóa chủ yếu ở giai đoạn nhẹ (độ 0 và độ 1 chiếm 90%).
Kết luận: Sụn sườn VII là nguồn vật liệu tối ưu và an toàn nhất cho phẫu thuật tạo hình nhờ chiều dài vượt trội và vị trí nằm dưới mức phân nhánh của động mạch ngực trong. Hình thái vôi hóa ngoại vi chiếm ưu thế cho phép phẫu thuật viên khai thác hiệu quả lõi sụn trung tâm.