Đặt vấn đề: Sacubitril/valsartan đã chứng minh hiệu quả cải thiện tiên lượng ở bệnh nhân (BN) suy tim phân suất tống máu giảm (STPSTMG) trong các thử nghiệm lâm sàng. Tuy nhiên, dữ liệu thực hành lâm sàng tại Việt Nam còn hạn chế.
Mục tiêu: Khảo sát đặc điểm lâm sàng và kết cục 12 tháng của BN STPSTMG điều trị với và không với sacubitril/valsartan tại Bệnh viện Đại học Y Dược TP.HCM.
Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu đoàn hệ hồi cứu – tiến cứu trên 113 BN STPSTMG theo dõi 12 tháng. Kết cục chính là biến cố gộp (tử vong do mọi nguyên nhân hoặc tái nhập viện do suy tim). Phân tích sống còn sử dụng Kaplan–Meier và hồi quy Cox.
Kết quả: Tuổi trung bình 65,0 ± 15,3; EF ban đầu 28,8 ± 7,7%; NYHA III chiếm 60,2%. Sau 12 tháng, tử vong mọi nguyên nhân 9,7%; tái nhập viện do suy tim 25,7%; biến cố gộp 28,3%. Trong phân tích đơn biến, nhóm sử dụng ARNI có tỷ lệ tử vong thấp hơn (HR 0,13; p=0,006). Sau điều chỉnh theo tuổi và eGFR nền, ARNI vẫn liên quan với nguy cơ tử vong thấp hơn (HR 0,21; KTC 95% 0,055–0,793; p=0,021). Tuy nhiên, đối với biến cố gộp, mối liên quan không còn ý nghĩa sau điều chỉnh theo tuổi và eGFR nền (HR 0,95; p=0,913). EF cải thiện có ý nghĩa ở cả hai nhóm. Tỷ lệ biến cố bất lợi tương đương giữa hai nhóm.
Kết luận: Trong nghiên cứu quan sát này, điều trị có sacubitril/valsartan có liên quan với nguy cơ tử vong thấp hơn ở bệnh nhân STPSTMG sau 12 tháng theo dõi. Tuy nhiên, mối liên quan với biến cố gộp không còn ý nghĩa sau điều chỉnh các yếu tố nền tảng.