Bài báo khoa học T67 Số CDD10 - HN Bệnh viện Nhi Đồng 2 - HN Trường Đại học Nguyễn Tất Thành

THỰC TRẠNG VĂN HÓA AN TOÀN NGƯỜI BỆNH CỦA ĐIỀU DƯỠNG TẠI TRUNG TÂM Y TẾ KHU VỰC TAM NÔNG, TỈNH ĐỒNG THÁP NĂM 2026

Phạm Vĩnh An1,2, Tạ Văn Trầm3, Lê Hoàng Hạnh3, Phạm Thị Mai Anh4,5
1 Trường Đại học Trà Vinh
2 Trung tâm Y tế Khu vực Tam Nông
3 Bệnh viện Đa khoa Tiền Giang
4 Children's Hospital 2
5 Bệnh viện Nhi Đồng 2
DOI: 10.52163/yhc.v67icd10.5875
0 Lượt xem
0 Lượt tải xuống
Tóm tắt

Giới thiệu chung và mục tiêu: An toàn người bệnh là trụ cột quan trọng phản ánh chất lượng hệ thống y tế. Tuy nhiên, sai sót y khoa vẫn phổ biến và gây hậu quả nghiêm trọng. Báo cáo của Linda T. Kohn, Janet M. Corrigan và Molla S. Donaldson (2000) cho thấy mỗi năm tại Hoa Kỳ có hàng chục nghìn ca tử vong liên quan đến sai sót y khoa [1]. Theo World Health Organization, cứ 10 người bệnh nhập viện thì có 1 người gặp sự cố y khoa [2]. Xây dựng văn hóa an toàn người bệnh là giải pháp cốt lõi nhằm giảm thiểu sai sót. Theo Rhona Flin, văn hóa an toàn góp phần tạo môi trường làm việc cởi mở, khuyến khích báo cáo và học hỏi từ sai sót [3]. Tại Việt Nam, lĩnh vực này còn tương đối mới, đặc biệt ở tuyến y tế cơ sở. Điều dưỡng đóng vai trò then chốt trong đảm bảo an toàn người bệnh. Nghiên cứu nhằm mô tả thực trạng văn hóa an toàn người bệnh của điều dưỡng tại Trung tâm Y tế khu vực Tam Nông năm 2026.

Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu mô tả cắt ngang điều dưỡng đang công tác tại Trung tâm Y tế khu vực Tam Nông, tỉnh Đồng Tháp năm 2026.

Kết quả: Tỷ lệ phản hồi tích cực trung bình 73,04% trong khoa và 76,07% toàn bệnh viện. Các lĩnh vực có điểm cao gồm làm việc nhóm và cải tiến liên tục, trong khi các lĩnh vực như không trừng phạt sai sót, giao tiếp và bàn giao còn hạn chế. Đặc biệt, tần suất báo cáo sự cố rất thấp (14,62%).

Kết luận: Văn hóa an toàn người bệnh của điều dưỡng tại Trung tâm Y tế Tam Nông ở mức khá, với điểm mạnh ở làm việc nhóm và cải tiến liên tục. Tuy nhiên, các lĩnh vực như văn hóa không trừng phạt, giao tiếp và đặc biệt là báo cáo sự cố còn hạn chế, cần được ưu tiên cải thiện.

 

 

Tài liệu tham khảo
[1]
Kohn, L. T., Corrigan, J. M., & Donaldson, M. S. (2000). To Err is Human: Building a Safer Health System. Washington, DC: National Academies Press. Google Scholar
[2]
World Health Organization. (2009). WHO Patient Safety Research: Better knowledge for safer care. Geneva: WHO. Google Scholar
[3]
Flin, R., Burns, C., Mearns, K., Yule, S., & Robertson, E. M. (2006). Measuring safety climate in health care. Quality and Safety in Health Care, 15(2), 109–115. Google Scholar
[4]
Tăng Chí Thượng, Nguyễn Thanh Hùng, Lê Bích Liên (2012). Khảo sát văn hoá an toàn người bệnh tại Bệnh viện Nhi đồng 1 năm 2012, Tạp chí Y học Thành phố Hồ Chí Minh. 18 (4). Google Scholar
[5]
Trần Nguyễn Như Anh (2015). Nghiên cứu văn hóa an toàn người bệnh tại bệnh viện Từ Dũ, Đại học Kinh Tế TPHCM. Google Scholar
[6]
Lê Thanh Hải và cộng sự (2019). Thực trạng văn hoá an toàn người bệnh của nhân viên y tế tại Bệnh viện Đa khoa Đống Đa năm 2019, Tạp chí Khoa học Nghiên cứu Sức khoẻ và Phát triển. Tập 03, số 02-2019, tr. 80-88. Google Scholar
[7]
Nguyễn Thị Ngọc Ảnh (2024). Nâng cao văn hoá an toàn người bệnh của nhân viên y tế tại Bệnh viện Đa khoa Quốc tế S.I.S Cần Thơ giai đoạn 2024 – 2026, Đề án Thạc sĩ y tế công cộng, Trường Đại học Trà Vinh. Google Scholar