Mục tiêu: Bệnh thận mạn giai đoạn cuối có thể ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển và chất lượng cuộc sống của trẻ em. Việc đánh giá chất lượng cuộc sống có ý nghĩa quan trọng trong chăm sóc và quản lý toàn diện nhóm bệnh nhi này. Nghiên cứu của chúng tôi nhằm khảo sát chất lượng cuộc sống và một số yếu tố liên quan ở bệnh nhi mắc bệnh thận mạn giai đoạn cuối đang điều trị thay thế thận tại Bệnh viện Nhi Đồng 2.
Phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang được thực hiện trên 67 bệnh nhi từ 2–16 tuổi mắc bệnh thận mạn giai đoạn cuối đang điều trị thay thế thận tại Khoa Thận – Nội tiết, Bệnh viện Nhi Đồng 2 từ tháng 2/2025 đến tháng 6/2025. Chất lượng cuộc sống được đánh giá bằng bộ công cụ PedsQL™ 4.0 (phiên bản trẻ tự báo cáo và/hoặc phụ huynh báo cáo thay). Dữ liệu được xử lý và phân tích bằng phần mềm SPSS 20.0; mức ý nghĩa thống kê được xác định khi p < 0,05.
Kết quả: Điểm chất lượng cuộc sống (CLCS) tổng quát trung bình của 67 bệnh nhi là 62,87 ± 18,38 (KTC 95%: 58,29–64,65). Trong đó, lĩnh vực xã hội có điểm cao nhất (74,77 ± 21,87). Không có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê về CLCS tổng quát giữa hai phương pháp điều trị thay thế thận (p = 0,37), nhưng lĩnh vực học tập có sự khác biệt giữa hai nhóm (p = 0,001). Nơi sinh sống của bệnh nhi, trình độ học vấn của người chăm sóc chính và việc sử dụng bảo hiểm y tế trong quá trình điều trị có mối liên quan có ý nghĩa thống kê với chất lượng cuộc sống tổng quát (p < 0,05).
Kết luận: Chất lượng cuộc sống của bệnh nhi mắc bệnh thận mạn giai đoạn cuối tại Bệnh viện Nhi Đồng 2 ở mức trung bình, giảm nhiều ở lĩnh vực thể chất và học tập. Không có sự khác biệt về chất lượng cuộc sống tổng quát giữa các phương pháp điều trị. Nơi sinh sống, trình độ học vấn của người chăm sóc chính và việc sử dụng bảo hiểm y tế trong quá trình điều trị là những yếu tố liên quan đến chất lượng cuộc sống tổng quát của bệnh nhi.