Mục tiêu: Nghiên cứu này với mục tiêu xác định các yếu tố liên quan đến thời gian mắc bệnh và thời gian tồn tại thương tổn ở bệnh nhân mày đay mạn tính.
Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang phân tích được thực hiện trên 52 bệnh nhân mày đay mạn tính đến khám tại Bệnh viện Đa khoa Bình Thuận từ tháng 8/2015 đến tháng 6/2016. Các yếu tố được khảo sát bao gồm nhiễm Helicobacter pylori, virus viêm gan B và một số ký sinh trùng. Thời gian mắc bệnh và thời gian tồn tại thương tổn được ghi nhận và phân tích mối liên quan bằng các phép kiểm Chi bình phương, Fisher exact và t-test với mức ý nghĩa p < 0,05.
Kết quả: Không ghi nhận sự khác biệt về thời gian bệnh và thời gian tồn tại thương tổn giữa nhóm bệnh nhân có và không nhiễm H.pylori (p > 0,05). Thời gian tồn tại thương tổn giữa nhóm có và không nhiễm virus viêm gan B cũng không khác biệt có ý nghĩa thống kê, trong khi thời gian mắc bệnh có khác biệt giữa 2 nhóm. Bệnh nhân nhiễm ký sinh trùng có tỷ lệ thương tổn tồn tại kéo dài (≥ 4 giờ) cao hơn và thời gian mắc bệnh trung bình dài hơn so với nhóm không nhiễm và sự khác biệt có ý nghĩa thống kê (p < 0,05).
Kết luận: Nghiên cứu cho thấy nhiễm ký sinh trùng có liên quan với thời gian tồn tại thương tổn và thời gian mắc bệnh ở bệnh nhân mày đay mạn tính. Ngoài ra, thời gian mắc bệnh cũng khác biệt giữa nhóm bệnh nhân có và không nhiễm virus viêm gan B. Trong khi đó, nghiên cứu chưa ghi nhận mối liên quan giữa nhiễm H.pylori với thời gian mắc bệnh hoặc thời gian tồn tại thương tổn. Những kết quả này gợi ý rằng việc tầm soát các yếu tố nhiễm trùng, đặc biệt là ký sinh trùng, có thể có ý nghĩa trong tiếp cận và đánh giá bệnh nhân mày đay mạn tính. Tuy nhiên, cần thêm các nghiên cứu với cỡ mẫu lớn hơn để làm rõ hơn vai trò của các yếu tố này.