Bài báo khoa học Tập 67 Số CĐ6-NCKH 16/06/2026

ĐẶC ĐIỂM LÂM SÀNG - CẬN LÂM SÀNG VÀ KẾT QUẢ ĐIỀU TRỊ BỆNH NHÂN ĐÁI THÁO ĐƯỜNG BIẾN CHỨNG NHIỄM TRÙNG BÀN CHÂN TẠI BỆNH VIỆN HỮU NGHỊ VIỆT TIỆP

Nguyễn Thị Nhung1,2, Kê Thị Lan Anh1,2,3,4, Lê Huy Hoàng3,4
1 Hai Phong University of Medicine and Pharmacy
2 Trường Đại học Y Dược Hải Phòng
3 Viet Tiep Friendship Hospital
4 Bệnh viện Hữu Nghị Việt Tiệp
DOI: 10.52163/yhc.v67iCD6.5371
22 Lượt xem
0 Lượt tải xuống
Tóm tắt

Mục tiêu nghiên cứu: Nhận xét đặc điểm lâm sàng, cận lâm sàng và kết quả điều trị bệnh nhân đái tháo đường biến chứng nhiễm trùng bàn chân tại Khoa Nội 3, Bệnh viện Hữu Nghị Việt Tiệp - Hải Phòng năm 2023 - 2024.

Đối tượng- phương pháp nghiên cứu: 65 bệnh nhân đái tháo đường biến chứng nhiễm khuẩn bàn chân điều trị nội trú tại Khoa Nội 3 bệnh viện Hữu Nghị Việt Tiệp. Nghiên cứu được tiến hành theo phương pháp mô tả cắt ngang, chọn mẫu thuận tiện.

Kết quả: Tuổi trung bình: 66,1 ± 11,5. Tỷ lệ hút thuốc 29,2%; 64,6% bệnh nhân THA. Lâm sàng: bệnh nhân tổn thương bàn chânWagner độ 2–3: 92,3%. Thời gian loét trước nhập viện đa số <7 ngày (87,7%). Về cận lâm sàng: HbA1c trung bình 9,1 ± 2,4; 81,5% có HbA1c ≥7%. ABI trung bình 0,95 ± 0,19; tỷ lệ PAD 18,5%. Kết quả điều trị tốt và trung bình chiếm 89,2%; đoạn chi 6,2%. Phần lớn dùng 1 kháng sinh và thay băng đơn thuần. Thời gian loét ≥7 ngày làm tăng nguy cơ kết quả kém/đoạn chi gấp 18 lần (p=0,002); hẹp động mạch làm tăng nguy cơ gấp 5,11 lần (p<0,05), cho thấy vai trò quan trọng của phát hiện sớm và đánh giá tưới máu.

Kết luận: Kết quả điều trị ngắn hạn trong thời gian nằm viện tương đối khả quan, với tỷ lệ khỏi và cải thiện chiếm ưu thế, trong khi tỷ lệ đoạn chi thấp. Thời gian loét ≥ 7 ngày và tình trạng hẹp động mạch chi dưới có liên quan có ý nghĩa thống kê với khả năng đạt kết quả điều trị không tốt. Những phát hiện này gợi ý vai trò của việc phát hiện sớm tổn thương, kiểm soát đường huyết và đánh giá tưới máu chi dưới trong hỗ trợ cải thiện đáp ứng điều trị nội trú.

Tài liệu tham khảo
[1]
Bansal E., Garg A., Bhatia S., et al. (2008). Spectrum of microbial flora in diabetic foot ulcers. Indian J Pathol Microbiol, 51(2), 204–208. https://doi.org/10.4103/0377-4929.41685 Google Scholar
[2]
American Diabetes Association Professional Practice Committee. Google Scholar
[3]
Standards of Medical Care in Diabetes—2022. Diabetes Care. 2022;45(Suppl 1): S1–S2. https://doi.org/10.2337/dc22-Sint Google Scholar
[4]
Lipsky B.A., Senneville É., Abbas Z.G., et al. (2020). Guidelines on the diagnosis and treatment of foot infection in persons with diabetes (IWGDF 2019 update). Diabetes Metab Res Rev, 36 Suppl 1, e3280. https://doi.org/10.1002/dmrr.3280 Google Scholar
[5]
Samson O.Oyibo et al (2001). A Comparison of Two Diabetic Foot Ulcer Classification Systems. Diabetes Care, 24,84-88. https://doi.org/10.2337/diacare.24.1.84 Google Scholar
[6]
Đặng Thị Mai Trang (2012). Đánh giá hiệu quả điều trị LBC ở bệnh nhân ĐTĐ bằng yếu tố tăng trưởng biểu bì. Luận văn thạc sỹ y học, trường đại học Y Hà Nội. Google Scholar
[7]
Lê Bá Ngọc (2023). Nghiên cứu xác định yếu tố nguy cơ loét bàn chân ở người đái tháo đường. Luận án tiến sĩ, trường đại học Y Hà Nội. Google Scholar