Bài báo khoa học Tập 67 Số CĐ5-NCKH 04/05/2026

NỒNG ĐỘ SELEN MÁU Ở BỆNH NHÂN SỐC NHIỄM KHUẨN ĐƯỢC LỌC MÁU TĨNH MẠCH-TĨNH MẠCH LIÊN TỤC

Bùi Thế Tỉnh1,2, Bùi Thị Hương Giang3,4,5,6, Hoàng Thu Hà7,8, Nghiêm Thị Phương Hồng4,6
1 Thai Binh General Hospital
2 Bệnh viện Đa khoa Thái Bình
3 Hanoi Medical University
4 Bach Mai Hospital
5 Trường Đại học Y Hà Nội
6 Bệnh viện Bạch Mai
7 Saint Paul General Hospital
8 Bệnh viện Đa khoa Xanh Pôn
DOI: 10.52163/yhc.v67iCD5.4973
18 Lượt xem
4 Lượt tải xuống
Tóm tắt

Mục tiêu: Mô tả sự thay đổi nồng độ selen máu ở bệnh nhân sốc nhiễm khuẩn được lọc máu tĩnh mạch-tĩnh mạch liên tục.

Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu mô tả tiến cứu trên 60 bệnh nhân sốc nhiễm khuẩn được lọc máu tĩnh mạch-tĩnh mạch liên tục tại Trung tâm Hồi sức tích cực, Bệnh viện Bạch Mai.

Kết quả: 60 bệnh nhân nghiên cứu có tuổi có trung vị là 65, nam giới chiếm đa số (68,9%). Nồng độ selen máu trước lọc máu có trung vị là 72,02 mcg/L (31,58-272,9 mcg/L), sau lọc là 60 mcg/L (16,11-103,91 mcg/L). Trước lọc máu có 63,33% bệnh nhân có nồng độ selen máu dưới ngưỡng tham chiếu (từ 80-250 mcg/L), sau lọc con số này là 85%. Có 39/60 trường hợp có nồng độ selen máu giảm sau lọc máu, chiếm 65,6%. Trong 39 trường hợp này, mức giảm trung bình sau lọc so với trước lọc là 25,43 mcg/L, tương đương với 31,88%. Mức giảm nồng độ selen sau lọc máu cũng thay đổi khác nhau ở các phương thức lọc máu (CVVH và CVVHDF) và có hay không việc thực hiện siêu lọc trong quá trình lọc máu. Việc thực hiện kỹ thuật lọc máu tĩnh mạch-tĩnh mạch liên tục trên nhóm bệnh nhân này góp phần làm nồng độ selen sau lọc máu giảm có ý nghĩa thống kê so với trước lọc, p = 0,017).

Kết luận: Giảm selen trong sốc nhiễm khuẩn là một tình trạng phổ biến và tình trạng giảm selen nặng nề hơn sau lọc máu CVVH tĩnh mạch-tĩnh mạch.

Tài liệu tham khảo
[1]
Andrades M.E, Ritter C, Dal-Pizzol F. The role of free radicals in sepsis development. Front Biosci (Elite Ed), 2009, 1 (1): 277-287. Google Scholar
[2]
Broman M, Bryland A et al. Trace elements in patients on continuous renal replacement therapy. Acta Anaesthesiol Scand, 2017, 61 (6): 650-659. doi: 10.1111/aas.12909. Google Scholar
[3]
Hardy G, Hardy I, Manzanares W. Selenium supplementation in the critically ill. Nutr Clin Pract, 2012, 27 (1): 21-33. Google Scholar
[4]
Costa N.A, Gut A.L et al. Erythrocyte selenium concentration predicts intensive care unit and hospital mortality in patients with septic shock: a prospective observational study. Crit Care, 2014, 18 (3): R92. Google Scholar
[5]
Ostermann M, Summers J et al. Micronutrients in critically ill patients with severe acute kidney injury - a prospective study. Sci Rep, 2020, 10 (1): 1505. Google Scholar
[6]
Singer M, Deutschman C.S et al. The third international consensus definitions for sepsis and septic shock (sepsis-3). JAMA, 2016, 315 (8): 801-810. Google Scholar
[7]
Berger M.M, Shenkin A et al. Copper, selenium, zinc, and thiamine balances during continuous venovenous hemodiafiltration in critically ill patients. Am J Clin Nutr, 2004, 80 (2): 410-416. Google Scholar
[8]
Notz Q, Herrmann J et al. Clinical significance of micronutrient supplementation in critically ill COVID-19 patients with severe ARDS. Nutrients, 2021, 13 (6): 2113. Google Scholar