Mục tiêu: Đánh giá hiệu quả của phương pháp học dựa trên nghiên cứu trường hợp kết hợp học dựa trên bài giảng so với phương pháp học dựa trên bài giảng truyền thống trong mô-đun khoa học cơ bản, kỹ năng tự học dựa trên nghiên cứu trường hợp và mức độ hài lòng buổi học dựa trên nghiên cứu trường hợp của sinh viên răng hàm mặt năm thứ nhất.
Phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang, có so sánh trước-sau, trên 76 sinh viên răng hàm mặt năm thứ nhất Trường Đại học Nguyễn Tất Thành. Các chỉ số đánh giá gồm điểm học dựa trên bài giảng (Pretest), điểm học dựa trên nghiên cứu trường hợp (Posttest), điểm tự học dựa trên nghiên cứu trường hợp, điểm số hài lòng buổi học dựa trên nghiên cứu trường hợp.
Kết quả: Độ kiên định của sinh viên là 81,3%. Hệ số tương quan nội tại ICC = 0,80 cho thấy tính kiên định tốt. Điểm trung bình học dựa trên nghiên cứu trường hợp là 8,7 ± 0,7 điểm, tăng 2,0 ± 1,7 điểm so với điểm trung bình học dựa trên bài giảng 6,7 ± 1,7 điểm (p < 0,001). Có 77,6% sinh viên có mức độ học lực của điểm học dựa trên nghiên cứu trường hợp cao hơn học dựa trên bài giảng. Điểm trung bình tự học dựa trên nghiên cứu trường hợp là 6,7 ± 1,7 điểm, ở mức độ trung bình (3,9 ± 1,2). Trung bình điểm số hài lòng về 6 buổi học dựa trên nghiên cứu trường hợp là 4,7 điểm (thang Likert 5 điểm), ở mức hài lòng cao.
Kết luận: Phương pháp học dựa trên nghiên cứu trường hợp có hiệu quả vượt trội so với phương pháp học dựa trên bài giảng truyền thống trong mô-đun khoa học cơ bản. Kết quả nghiên cứu cung cấp thêm cơ sở khoa học và thực tiễn để triển khai, mở rộng và chuẩn hóa học dựa trên nghiên cứu trường hợp trong chương trình đào tạo bác sĩ răng hàm mặt.