Mục tiêu: Khảo sát mối liên quan giữa tự phát huỳnh quang ở da và tình trạng béo phì ở bệnh nhân đái tháo đường type 2, đồng thời đánh giá vai trò của tự phát huỳnh quang ở da và chỉ số khối cơ thể trong mối liên quan với kiểm soát đường huyết và chức năng thận.
Phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang được thực hiện trên 149 bệnh nhân đái tháo đường type 2. Bệnh nhân được phân nhóm theo chỉ số khối cơ thể (< 25 kg/m² và ≥ 25 kg/m²). Tự phát huỳnh quang ở da được đo bằng thiết bị AGE Reader mu. Các biến lâm sàng và sinh hóa bao gồm chỉ số khối cơ thể, HbA1c và mức lọc cầu thận ước đoán. Kiểm soát đường huyết kém được định nghĩa là HbA1c ≥ 7%.
Kết quả: Không ghi nhận sự khác biệt có ý nghĩa về tự phát huỳnh quang ở da giữa các nhóm chỉ số khối cơ thể (p > 0,05). Chỉ số khối cơ thể thấp liên quan với kiểm soát đường huyết kém (HbA1c ≥ 7%) (OR = 0,89; p < 0,05), gợi ý kiểu hình “đái tháo đường gầy”. Ngược lại, tự phát huỳnh quang ở da có tương quan thuận với tuổi (r = 0,26, p < 0,01) và có mối tương quan nghịch với chức năng thận của bệnh nhân (r = -0,31, p < 0,01).
Kết luận: Tự phát huỳnh quang ở da không liên quan với tình trạng béo phì nhưng có mối liên quan với tuổi và chức năng thận ở bệnh nhân đái tháo đường type 2, gợi ý vai trò của tự phát huỳnh quang ở da như một dấu ấn bổ sung phản ánh gánh nặng chuyển hóa tích lũy.