Bài báo khoa học Tập 67 Số CĐ1-NCKH 27/01/2026

CẬP NHẬT CAN THIỆP PHỤC HỒI CHỨC NĂNG VÀ VẬT LÝ TRỊ LIỆU CHO NGƯỜI TỔN THƯƠNG TỦY SỐNG

Nguyễn Thanh Duy1,2, Phan Thị Tuyết Sương3,4, Phan Thế Nguyên1,5, Phạm Minh Tân6,7, Trần Văn Dần8,9
1 School of Nursing and Medical Technology, University of Medicine and Pharmacy at Ho Chi Minh city
2 Trường Điều dưỡng và Kỹ thuật y học, Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh
3 Department of Rehabilitation, Pham Ngoc Thach University of Medicine
4 Bộ môn Phục hồi chức năng, Trường Đại học Y Khoa Phạm Ngọc Thạch
5 1Trường Điều dưỡng và Kỹ thuật y học, Đại học Y Dược thành phố Hồ Chí Minh
6 Department of Rehabilitation, Da Nang University of Medical Technology & Pharmacy
7 Bộ môn Phục hồi chức năng, Trường Đại học Kỹ thuật Y Dược Đà Nẵng
8 Department of Rehabilitation - Physical Therapy, Tam Anh General Hospital Hanoi
9 Khoa Phục hồi chức năng - Vật lý trị liệu, Bệnh viện Đa khoa Tâm Anh Hà Nội
DOI: 10.52163/yhc.v67iCD1.4257
65 Lượt xem
23 Lượt tải xuống
Tóm tắt

Mục tiêu: Tổn thương tủy sống gây suy giảm khả năng vận động. Bài viết này nhằm cập nhật các can thiệp vật lý trị liệu và phục hồi chức năng để cải thiện chức năng vận động ở người bệnh tổn thương tủy sống.

Phương pháp: Tổng quan tài liệu được thực hiện từ các cơ sử dữ liệu: PubMed, ScienceDirect và Google Scholar; với từ khóa: spinal cord injury, rehabilitation, physical therapy, contracture prevention, shoulder pain, wheelchair skills và aerobic training.

Kết quả: Các nội dung can thiệp hiệu quả bao gồm: đánh giá và huấn luyện kỹ năng di chuyển bằng xe lăn, phòng ngừa đau và co rút, tăng cường sức cơ, sức bền tim mạch và phòng ngừa té ngã. Việc sử dụng các công cụ lượng giá giúp định hướng mục tiêu phục hồi rõ ràng và phù hợp với mức độ tổn thương.

Kết luận: Các can thiệp vật lý trị liệu và phục hồi chức năng gia tăng sự phục hồi chức năng vận động cho người tổn thương tủy sống. Cần cá thể hóa chương trình tập luyện dựa trên đánh giá lâm sàng và bằng chứng khoa học nhằm tối ưu hóa khả năng hoạt động và mức độ tham gia của người bệnh.

Tài liệu tham khảo
[1]
Björn Zörner B, Blanckenhorn W.U et al. Clinical algorithm for improved prediction of ambulation and patient stratification after incomplete spinal cord injury. Journal of neurotrauma, 2010, 27 (1): 241-252. doi: 10.1089/neu.2009.0901. Google Scholar
[2]
Zhang L, Lin F et al. Comparison of efficacy of Lokomat and wearable exoskeleton-assisted gait training in people with spinal cord injury: a systematic review and network meta-analysis. Frontiers in Neurology, 2022, 13: 772660. doi: 10.3389/fneur.2022.772660. Google Scholar
[3]
Hosseini S.M, Oyster M.L et al. Manual wheelchair skills capacity predicts quality of life and community integration in persons with spinal cord injury. Archives of Physical Medicine and Rehabilitation, 2012, 93 (12): 2237-2243. doi: 10.1016/j.apmr.2012.05.021. Google Scholar
[4]
Keeler L, Kirby R.L et al. Effectiveness of the wheelchair skills training program: a systematic review and meta-analysis. Disability and Rehabilitation Assistive Technology, 2019, 14 (4): 391-409. doi: 10.1080/17483107.2018.1456566. Google Scholar
[5]
Hillier S, Fisher, P.H, Stiller K. The timing and achievement of mobility skills during SCI rehabilitation. Spinal Cord, 2011, 49 (3): 416-420. doi: 10.1038/sc.2010.148. Google Scholar
[6]
Siddall P.J, Middleton J.W. A proposed algorithm for the management of pain following spinal cord injury. Spinal Cord, 2006, 44 (2): 67-77. doi: 10.1038/sj.sc.3101824. Google Scholar
[7]
Chiou S.Y, Clarke E et al. Effects of arm-crank exercise on fitness and health in adults with chronic spinal cord injury: a systematic review. Frontiers in Physiology, 2022, 13: 831372. doi: 10.3389/fphys.2022.831372. Google Scholar