Mục tiêu: Mô tả thực trạng nguy cơ ngã và nhận xét một số yếu tố liên quan đến nguy cơ ngã ở người bệnh tâm thần phân liệt điều trị nội trú tại Viện Sức khỏe Tâm thần, Bệnh Viện Bạch Mai.
Phương pháp: Nghiên cứu được thực hiện theo phương pháp mô tả cắt ngang tại 2 thời điểm, ngày đầu vào viện (T1) và khi ra viện (T2).
Kết quả: có 97 Người bệnh tham gia nghiên cứu, nam giới 52,6% và 47,4% nữ giới, độ tuổi trung bình 35,3 ± 11,6 tuổi, nhóm tuổi từ 31-45 tuổi chiếm tỷ lệ cao nhất 47,4%. Nguy cơ ngã ở mức trung bình và cao chiếm tỷ lệ lần lượt là 22,7%, 29,9%, khi ra viện nguy cơ ngã ở mức độ thấp chiếm tỷ lệ 60,8%. Có 2 trường hợp ngã trong khi nằm viện chiếm 2,1%, người bệnh di chuyển với dáng đi yếu, bước chân ngắn, kéo lê chân chiếm tỷ lệ 27,8% và mất thăng bằng, khó khăn khi phải đứng dậy hoặc phải vịn vào để đứng dậy chiếm 6,2%, tác dụng không mong muốn của thuốc chiếm 64,9%. Triệu chứng ảo giác có liên quan đến nguy cơ té ngã ở mức độ trung bình và cao, p<0,05, trong khi hoang tưởng ít có liên quan p>0,05. Sử dụng thuốc an thần kinh kết hợp với thuốc tim mạch hoặc đái tháo đường hoặc thuốc chống co giật có liên quan đến có nguy cơ ngã ở mức độ trung bình và cao, với p<0,05 có ý nghĩa thống kê.
Kết luận: Nguy cơ té ngã gặp phổ biến ở người bệnh tâm thần phân liệt và bị ảnh hưởng bởi các triệu chứng loạn thần, rối loạn dáng đi, dùng nhiều loại thuốc. Do vậy cần phải có các chiến lược phòng ngừa và chăm sóc tối ưu để giảm thiểu nguy cơ té ngã và cải thiện kết quả điều trị cho người bệnh.