Mục tiêu: Đánh giá tác dụng của phương pháp cấy chỉ điều trị viêm mũi xoang mạn tính trên các thể bệnh của y học cổ truyền.
Đối tượng và phương pháp: Can thiệp lâm sàng, so sánh trước và sau điều trị 50 bệnh nhân chẩn đoán viêm mũi xoang mạn tính theo tiêu chuẩn của Viện Hàn lâm tai mũi họng Hoa Kỳ năm 2007. Các bệnh nhân được cấy chỉ Catgut vào huyệt: Phong trì, Thái dương, Nghinh hương, Quyền liêu, Giáp xa, Khúc trì, Hợp cốc, Túc tam lý. Theo dõi và đánh giá kết quả tại 2 thời điểm: trước điều trị (D0) và sau 15 ngày điều trị (D15).
Kết quả: Thể Phế hư tà trệ chiềm 40%, thể Tỳ hư thấp trệ chiếm 60%. Sau 15 ngày điều trị, điểm trung bình các triệu chứng theo thang điểm SNOT-22 giảm 13,16 ± 5,4 điểm so với trước điều trị (p < 0,05). Tổng điểm trung bình triệu chứng thực thể qua khám nội soi giảm 1,06 ± 0,51 điểm so với trước điều trị (p < 0,05). Tổng điểm SNOT-22 của thể Phế hư tà trệ và Tỳ hư thấp trệ theo y học cổ truyền đều giảm lần lượt 16,80 ± 4,75 điểm và 10,73 ± 4,37 điểm, có ý nghĩa thống kê so với trước điều trị (p < 0,05), không có có sự khác biệt giữa 2 thể (p > 0,05). Tổng điểm triệu chứng thực thể theo thang điểm Lund - Kennedy của thể Phế hư tà trệ và Tỳ hư thấp trệ đều giảm so với trước điều trị: thể Phế hư tà trệ giảm 42,1%, thể Tỳ hư thấp trệ giảm 68,4% (p < 0,05), không có có sự khác biệt giữa 2 thể (p > 0,05). Các triệu chứng theo y học cổ truyền đều giảm so với trước điều trị (p < 0,05).
Kết luận: Phương pháp cấy chỉ có hiệu quả cải thiện các triệu chứng cơ năng và thực thể trong điều trị bệnh viêm mũi xoang mạn tính và có hiệu quả tương đương trên 2 thể Phế hư tà trệ và Tỳ hư thấp trệ theo y học cổ truyền.