Mục tiêu: Nghiên cứu nhằm xác định tỉ lệ và nguy cơ té ngã, đánh giá vai trò của biến thiên tần số tim, SpO2 và bảng câu hỏi trong dự báo té ngã người bệnh cao tuổi điều trị ngoại trú.
Đối tượng và phương pháp: Nghiên cứu cắt ngang mô tả từ tháng 4/2023 đến tháng 6/2024. Nghiên cứu thu thập mẫu thuận tiện với 244 người bệnh ngoại trú từ đủ 60 tuổi trở lên tại Bệnh viện Phục hồi chức năng - Điều trị bệnh nghề nghiệp thành phố Hồ Chí Minh. Trong lần thăm khám đầu tiên, các bệnh nhân được thăm khám, đánh giá nguy cơ té ngã bằng bảng 12 câu hỏi của CDC/STEADI, đo các chỉ số biến thiên tần số tim bằng máy Kyto HRM 2511B. Tình trạng té ngã sẽ được ghi nhận trong lần thăm khám tiếp theo.
Kết quả: Kết quả cho thấy bảng 12 câu hỏi của CDC/STEADI có khả năng đánh giá dự báo té ngã có ý nghĩa thống kê (p < 0,01). Sự khác biệt có ý nghĩa thống kê giữa huyết áp tâm trương, BMI, tấn số tim, HRV của 2 nhóm té ngã và nhóm không té ngã. Không có sự khác biệt có ý nghĩa thống kê giữa SpO2 ở những bệnh té ngã so với bệnh nhân không té ngã.
Kết luận: Người bệnh nhóm nguy cơ cao có khả năng té ngã lớn hơn so với nhóm nguy cơ thấp. Huyết áp tâm trương, BMI, biến thiên tần số tim có thể dự đoán khả năng té ngã. Chỉ số SpO2 không có vai trò trong việc đánh giá nguy cơ té ngã. Việc sử dụng các thông số này có thể giúp bác sĩ can thiệp kịp thời để giảm nguy cơ té ngã.