Mục tiêu: Nghiên cứu nhằm đánh giá mức độ rối loạn giấc ngủ và mối liên quan giữa chất lượng giấc ngủ với chức năng gia đình ở bệnh nhân khám tại Bệnh viện Thanh Nhàn năm 2024.
Phương pháp: Nghiên cứu mô tả cắt ngang được thực hiện trên 75 bệnh nhân từ 18 tuổi trở lên, được quản lý điều trị tại Phòng khám Nội tiết, Bệnh viện Thanh Nhàn từ tháng 2-5 năm 2024. Các bệnh nhân đáp ứng tiêu chuẩn lựa chọn bao gồm mất ngủ, ngủ nhiều, cận giấc ngủ, rối loạn nhịp thức ngủ và sống cùng gia đình ít nhất có 2 thành viên. Công cụ thu thập dữ liệu bao gồm bộ câu hỏi PSQI để đánh giá chất lượng giấc ngủ và chỉ số APGAR để đánh giá chức năng gia đình. Phân tích số liệu sử dụng phần mềm SPSS 20.0.
Kết quả: Trong số 75 bệnh nhân tham gia nghiên cứu, nhiều nhất mắc rối loạn giấc ngủ nhẹ (46,67%), rối loạn giấc ngủ vừa (44%) và ít bệnh nhân mắc rối loạn giấc ngủ nặng (9,33%). Các rối loạn phổ biến nhất là đi tiểu đêm (90,82%), ngáy to và ho (30,9%), đau (20,38%). Kết quả cũng cho thấy mối liên quan giữa mức độ rối loạn giấc ngủ và chức năng gia đình: bệnh nhân có điểm APGAR cao hơn có chất lượng giấc ngủ tốt hơn. Nhóm rối loạn giấc ngủ nặng có tỉ lệ chức năng gia đình kém (42,9%), trong khi nhóm rối loạn giấc ngủ nhẹ và vừa có chức năng gia đình tốt hơn.
Kết luận: Chất lượng giấc ngủ của bệnh nhân tại Bệnh viện Thanh Nhàn năm 2024 phần lớn ở mức kém với hơn 50% bệnh nhân rối loạn giấc ngủ vừa đến nặng. Có mối liên quan giữa chức năng gia đình và mức độ rối loạn giấc ngủ. Chức năng gia đình tốt góp phần cải thiện chất lượng giấc ngủ, ngược lại chức năng gia đình kém làm gia tăng mức độ rối loạn giấc ngủ.