Mục tiêu: Khảo sát nồng độ beta-crosslaps huyết thanh trên các bệnh nhân chẩn đoán loãng xương bằng phương pháp đo hấp thụ X quang thường quy và đánh giá vai trò của beta-crosslaps trong mô hình đa biến chẩn đoán loãng xương
Phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu cắt ngang mô tả được thực hiện trên 93 người đến khám tại Trung tâm Y khoa Medic từ tháng 06 năm 2025 đến tháng 07 năm 2025. Đối tượng nghiên cứu được các thu thập thông tin bao gồm tuổi, giới, BMI, huyết áp, xét nghiệm beta-crosslaps (b-CTX), osteocalcin (OC), canxi, phospho và đo mật độ xương bằng phương pháp đo hấp thụ X quang thường quy (RA).
Kết quả: Nồng độ b-CTX ở nhóm loãng xương (551 [392 – 732] pg/mL) cao hơn nhóm thiếu xương (475 [325 – 658] pg/mL) và nhóm bình thường (402 [247 – 518] pg/mL) với p = 0,095. Điểm cắt trong chẩn đoán loãng xương của b-CTX là ≥ 367 pg/mL, với độ nhạy 85,7% và độ đặc hiệu 37,9% (AUC = 0,61; KTC 95%: 0,49 – 0,73). Mô hình đa biến dự đoán xác suất loãng xương gồm các yếu tố tuổi trên 60, b-CTX và phospho cho AUC = 0,7325 (KTC 95%: 0,6260 – 0,8391).
Kết luận: Nồng độ b-CTX huyết thanh ở nhóm loãng xương cao hơn nhóm thiếu xương, cao hơn nhóm bình thường nhưng không có ý nghĩa thống kê. Trong chẩn đoán loãng xương, sử dụng b-CTX riêng lẻ cho giá trị chẩn đoán khá yếu, áp dụng mô hình đa biến kết hợp các yếu tố lâm sàng và cận lâm sàng cho giá trị chẩn đoán cao hơn.