Mục tiêu: Nghiên cứu này nhằm đánh giá khả năng vận động, sinh hoạt hàng ngày bằng thang điểm Barthel và xác định các yếu tố liên quan ở bệnh nhân gãy xẹp thân đốt sống loãng xương.
Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu mô tả cắt ngang trên 200 bệnh nhân ≥ 50 tuổi, được chẩn đoán loãng xương (T-score ≤ –2,5) và có hình ảnh gãy xẹp đốt sống tại Phòng khám Cột sống – Bệnh viện Trung ương Quân đội 108, từ tháng 01 đến tháng 08 năm 2025. Khả năng vận động và sinh hoạt hàng ngày được đánh giá bằng thang điểm Barthel. Phân tích mối liên quan giữa thang điểm Barthel với các đặc điểm lâm sàng và nhân khẩu học.
Kết quả: Tuổi trung bình của bệnh nhân là 69,97 ± 8,11; nữ giới chiếm 92,0%. Điểm Barthel trung bình 82,63 ± 16,95; 67,0% bệnh nhân có mức độ phụ thuộc từ trung bình đến nặng. Thang điểm Barthel có tương quan âm có ý nghĩa thống kê với p < 0,001 về tuổi, mức độ đau cột sống, thời gian mãn kinh. Bệnh nhân có tăng huyết áp kèm theo có điểm Barthel thấp hơn so với nhóm không tăng huyết áp với sự khác biệt có ý ngĩa thống kê (p=0,015). Người bệnh có số lượng đốt sống xẹp từ 3 đốt sống trở lên, vị trí xẹp ở vùng cột sống ngực kèm thắt lưng thì có điểm Barthel thấp hơn với sự khác biệt có ý nghĩa thống kê (p = 0,001 và p=0,016 một cách tương ứng).
Kết luận: Khả năng vận động và sinh hoạt hàng ngày của bệnh nhân gãy xẹp đốt sống có loãng xương suy giảm đáng kể và chịu ảnh hưởng bởi nhiều yếu tố, trong đó tuổi cao, mức độ đau nặng, thời gian mãn kinh lâu dài, số lượng và vị trí đốt sống xẹp, tăng huyết áp có liên quan có ý nghĩa thống kê. Cần tiến hành đánh giá sớm và xây dựng chương trình phục hồi chức năng phù hợp nhằm cải thiện chất lượng cuộc sống cho nhóm bệnh nhân này.