Đặt vấn đề: Bệnh võng mạc đái tháo đường (VMĐTĐ) là biến chứng vi mạch thường gặp của bệnh đái tháo đường và là nguyên nhân hàng đầu gây suy giảm thị lực có thể phòng tránh. Ngoài các yếu tố sinh học, vai trò của hành vi chăm sóc sức khỏe và khả năng tiếp cận dịch vụ y tế đối với nguy cơ mắc VMĐTĐ tại tuyến y tế cơ sở ở Việt Nam còn chưa được làm rõ.
Mục tiêu: Phân tích các yếu tố liên quan đến bệnh võng mạc đái tháo đường ở người bệnh đái tháo đường típ 2 đang được quản lý tại tuyến y tế cơ sở tỉnh Nghệ An.
Đối tượng và phương pháp nghiên cứu: Nghiên cứu cắt ngang có phân tích trên 360 người bệnh đái tháo đường típ 2 từ 40 tuổi trở lên đang được quản lý tại ba huyện của tỉnh Nghệ An năm 2023. Các yếu tố liên quan đến VMĐTĐ được đánh giá bằng hồi quy logistic đơn biến và đa biến, trình bày dưới dạng odds ratio (OR) hiệu chỉnh và khoảng tin cậy 95% (KTC95%).
Kết quả: Phân tích hồi quy đa biến cho thấy VMĐTĐ có liên quan độc lập với ba nhóm yếu tố. Yếu tố sinh học gồm HbA1c ≥7,0% (OR=2,1; KTC95%:1,2–3,4) và thời gian mắc đái tháo đường ≥10 năm (OR=2,6; KTC95%:1,5–4,3). Yếu tố hành vi gồm không khám mắt định kỳ (OR=2,8; KTC95%:1,6–4,9) và nhận thức kém về VMĐTĐ (OR=1,7; KTC95%:1,01–2,8). Yếu tố tiếp cận dịch vụ y tế gồm khoảng cách đến cơ sở y tế ≥20 km (OR=1,9; KTC95%:1,1–3,2). Dân tộc không còn duy trì mối liên quan sau khi hiệu chỉnh các yếu tố nhiễu.
Kết luận: Nguy cơ mắc VMĐTĐ chịu ảnh hưởng đồng thời bởi các yếu tố sinh học, hành vi và khả năng tiếp cận dịch vụ y tế. Mô hình nguy cơ này cung cấp cơ sở cho việc phân tầng nguy cơ và xây dựng các chương trình sàng lọc VMĐTĐ tại tuyến y tế cơ sở.